Chương 409: Chương 409

Cập nhật: 1 month ago | ~74 phút đọc
Tốc độ: 1x
Cao độ: 0
Giọng đọc:
0%

Hướng dẫn: Để tìm đọc các bộ truyện hot khác, các bạn lên Google Search gõ tên truyện + truyen88 và chọn kết quả đầu tiên . Xin cảm ơn **********

Chương 409: Đại hội từ đường Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.   “Đưa cô ấy vao đây đi!” Trần Hạo đứng dậy phân phó cho vệ sĩ. Mấy phút sau, vài người vệ sĩ dẫn một cô gái đi Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ. tới. Cô gái kia có chút lúng túng, hiển nhiên là bị doạ sợ bởi cảnh tượng trước mắt. Bởi vì toàn bộ xe tụ tập ở bến cảng đều là siêu xe, Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ. ước chừng gần một ngàn chiếc. Bên cạnh còn có mấy ngàn vệ sĩ đứng cảnh giới xung quanh. Như vậy thì người bình thường nào dám tới gần. Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ. “Anh là cậu Trần , bạn trai của Đồng Hân đúng không?” Cô gái kia hỏi. “Đúng vậy!” Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ. Trần Hạo gật gật đầu. “Tôi tên là Nhã Nam, là bạn tốt của Đồng Hân, tôi biết hiện tại anh đang điều tra chuyện này, thật ra tôi biết được một chút chuyện, nhưng không biết nó có Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ. thể giúp được gì cho anh hay không?” Nhã Nam nói. “Không sao, cô cứ nói đi!” Trần Hạo vội vàng trấn an. Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ. “Tối hôm trước tôi có giúp ba người Đồng Hân lấy ba hộp bưu phẩm, bên trong có ba mặt dây chuyền giống nhau như đúc. Vốn dĩ chúng tôi cho rằng đây là quà lưu niệm mà đội khảo sát gửi tới, nhưng mà mặt Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ. dây chuyền kia thật sự làm cho người ta cảm giác quỷ dị, hơn nữa có chút khiếp sợ. Lúc ấy chúng tôi còn kinh ngạc tại sao đội khảo sát lại gửi thứ như vậy làm quà lưu niệm. ” Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ. “Ngày hôm qua tôi làm MC cho một tiết mục, trong đó có một vị khách mời là học sinh của giáo sư Tạ, người dẫn đầu của đội khảo sát. Trong lúc rảnh rỗi thì chúng tôi có ngồi nói chuyện phiếm với nhau, tôi Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ. bèn hỏi chuyện mặt dây chuyền, kết quả người học sinh kia lại nói rằng đội khảo sát chưa bao gið gửi chuyển phát nhanh, cũng chưa từng đưa vật lưu niệm cho ai. Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ. Cái này khiến cho tôi cảm thấy rất kỳ quái, vốn dĩ tôi đã thấy là lạ khi mấy hộp bưu phẩm kia không có địa chỉ người gửi đến, chính vì vậy tôi đã miêu tả hình dáng mặt dây chuyền đó cho người học sinh kia nghe Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ. một chút! Ông ta nghe tôi miêu tả xong thì đã cho tôi xem một nhóm chat, trong nhóm đó đều là các học sinh tham dự khảo sát lần này, mọi người đều thảo luận về Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ. chuyện này, tất cả bọn họ đều nhận được mặt dây chuyền kia! Đến lúc này thì tôi càng ngày càng cảm thấy không thích hợp, rốt cuộc là ai đã gửi cho ba người Đồng Hân?” Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ. Nhã Nam nói. “Tiểu thư, mặt dây chuyền kia có hình dạng như thế nào? Cô có lưu hình ảnh không, cảm phiền cho tôi mượn xem một chút được chứ?” Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ. Lúc này thì ông Phúc đã ởđi tới hỏi. “Vâng vâng, tôi có lưu ảnh về album!” Nhã Nam gật đầu thật mạnh, sau đó cô vội vàng lấy di động ra đưa cho ông Phúc, Trần Hạo cũng tiến Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ. tới nhìn xem. Chẳng qua khi ông Phúc vừa thấy thì cả người đột nhiên chấn động: “Lại là thứ này!!!” Ông Phúc hoảng sợ kêu lên. Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ. “Đây là cái gì vậy chú Phúc?” Trần Hạo kinh ngạc hỏi. Phúc bá gật đầu, nói: “Cậu Trần , thứ này thực quỷ dị, hai mươi năm trước thì nó đã từng xuất hiện một Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ. lần, tôi cho rằng nhị phu nhân hẳn là còn có ấn tượng?” Ông Phúc dỡi ánh mắt về phía Phương Mộng Hân. Phương Mộng Hân đi tới nhìn vào điện thoại, vừa Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ. nhìn thì bà đã thốt lên: “Tôi nhớ rõ, lúc trước Bình An cũng cho tôi xem thứ này! Lúc ấy tôi cũng cảm thấy kỳ quái, Bình An cho rằng có thể là kế hoạch bỏ trốn của hai người chúng tôi bị ai đó phát hiện, cho nên người Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ. đó gửi thứ này tới để cảnh cáo. Lúc ấy chúng tôi cũng không có để ý lắm, nhưng mà qua ngày hôm sau thì Bình An đã mất tích!” Ông Phúc nói! “Đúng vậy, năm đó nhị thiếu gia Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ. mất tích khiến cho toàn bộ gia tộc Trần nhấc lên một hồi sóng to gió lớn…… Mọi người cho rằng gia tộc Phương ám hại nhị thiếu gia, chuyện này khiến cho gia chủ phi thường tức giận, từ đó hai nhà Trần Phương Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ. kết thù oán. Có điều gia chủ điều tra mười mấy năm, ngài ấy cho rằng ở ngay tình huống lúc đó thì gia tộc Phương căn bản không thể ám hại nhị thiếu gia được. Nhưng Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ. mà nếu không phải là gia tộc Phương thì còn có thể là ai chứ?” Ông Phúc dừng một lát rồi tiếp tục: “Sau khi tra xét nhiều năm, cuối cùng thì gia chủ cơ hồ đã phủ định sự kiện kia là do gia tộc Phương gây ra, mà là có liên Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ. quan rất lớn tới ký hiệu này. Đây cũng là vì sao gia chủ sẽ phái cậu Trần  tìm kiếm nhị phu nhân mà không phải tự mình ra mặt. Rốt cuộc thì sự hiểu lầm mấy năm nay giữa gia chủ và gia Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ. tộc Phương thật sự là rất sâu! Chuyện nhầm lẫn này náo loạn thật sự quá lớn!” Ông Phúc nhíu mày nói: “Không thể tưởng được, sau hai mươi năm thì ký hiệu này lại xuất hiện lần nữa, Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ. lại còn ð ngay đây!” “Rốt cuộc thì hung thủ phía sau màn là ai? Năm đó bọn hắn hại Bình An, hiện tại lại hại Đồng Hân, rốt cuộc thì bọn hắn muốn làm gì?” Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ. Phương Mộng Hân nói, trong mắt tràn đầy đau lòng và thương tâm. “Như vậy đi, tốt hơn hết thì chúng ta nên nên mời gia chủ làm chủ chuyện này! Cậu Trần , hay là cậu trờ Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ. về gia tộc với chúng tôi đi?” Ông Phúc nói. “Mọi người đi trước đi, có tin tức gì thì lập tức cho tôi biết! Tôi muốn tiếp tục ở lại nơi này!” Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ. Trần Hạo nói, nếu cứ thế mà đi thì anh không cam lòng. Sau đó ông Phúc và Phương Mộng Hân rời di. Mà Trần Hạo thì vẫn ở lại bến cảng, mỗi ngày tìm Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ. kiếm ở nơi xảy ra chuyện. Trong nháy mắt. Ba ngày…… Bốn ngày…… Mười ngày trôi qua. Cứ việc Trần Hạo nỗ lực và liều mạng sử dụng tất Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ. cả thủ đoạn mà anh có thể sử dụng, nhưng mà anh vẫn không thể tìm được bất kỳ tin tức nào về con thuyền kia, cho dù chỉ là một chút. “Đồng Hân, rốt cuộc thì em đang ở đâu? Anh Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ. không tin em cứ thế mà rời đi, anh không tin!” Trần Hạo nản lòng vò đầu xé tóc. Trong đầu anh thỉnh thoảng hiện lên cảnh tượng khi anh và Đồng Hân ở bên nhau. Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ. Anh biết, vì có thể được ở cùng nhau, Đồng Hân đã thật sự nỗ lực! Sáng hôm nay, Trần Hạo vẫn cứ ngồi thất thần ở trên bờ biển. Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ. Đúng lúc này thì di động của anh vang lên, người gọi tới là chị gái Trần  Hiểu “Em trai” Trần Hạo hơi hơi mỉm cười, nhưng giọng nói Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ. không giấu được sự uể oải! “Không phải chị trở lại  rồi sao? Thế nào, bên kia còn thuận lợi chứ?” Trong hai ngày qua, khi nghe tin Tô Đồng Hân gặp nạn thì Trần  Hiểu  cũng trở về, mỗi ngày ở Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ. bên cạnh Trần Hạo. Chính cô cũng là người nói cho Trần Hạo nghe những chuyện khi Đồng Hân ở đây. Có điều ngày hôm qua gia tộc có việc cho nên cô phải vội vàng rời đi. Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ. “Em đừng để ý tới việc của chị, ngày mai gia tộc mở đại hội, đã hai mươi hai năm em không về rồi, lần này ba muốn em trở lại! Hơn nữa có chút việc ba muốn nói riêng với em!” Trần  Hiểu  bất đắc dĩ nói. Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ. Trần Hạo ném một cục đá vào trong biển, gật đầu đáp: “Em biết rồi, ngày mai em sẽ trở về!” trên một hòn đảo lớn. Nơi này tựa như một toà lâu đài, phi thường to lớn Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ. và hùng vĩ. Hôm nay chính là đại hội từ đường của chủ nhân hòn đảo này, gia tộc Trần. Đến lúc đó thì tất cả mọi thành viên trong gia tộc Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ. sẽ đổ xô lại đây từ khắp mọi nơi. Gia tộc Trần là một gia tộc lớn có nhiều nhánh, cho nên đại hội hôm nay ước chừng có mấy ngàn người. Mà tòa đảo này ước chừng có thể cất chứa mấy Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ. chục ngàn người, vì vậy đây chỉ là chuyện nhỏ. Ông Phúc dẫn Trần Hạo đi vào. Đây là lần đầu tiên Trần Hạo…. Về nhà, thành thật mà nói thì anh có chút bị dọa. Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ. Nơi này bao la hùng vĩ hơn toà đảo nhỏ của chị gái anh mấy chục lần. Hôm nay có rất nhiều người tới đây. Ba anh lại là gia chủ, bận rộn không có thời gian Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ. để nghỉ ngơi. Cậu Trần  trở về gia tộc, ông Phúc định đi thông báo cho ba và mẹ anh, lúc này hai người đang trò chuyện với một số thành viên trong gia tộc. Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ. “Không vội, chờ khi nào ba mẹ xã giao xong cũng không muộn! Chú Phúc, chú làm việc của mình đi, tôi đi tìm chị!” Trần Hạo không có làm chú Phúc đi thông báo. Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ. Ông Phúc liên tục gật đầu, sau đó mới rời đi. Trần Hạo thì gọi điện cho chị gái, sau đó Trần  Hiểu  bảo anh chờ một chút, cô lập tức chạy tới. Trần Hạo chờ đợi nhàm chán, anh ngồi xuống Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ. nhìn về phía mặt biển, bắt đầu thất thần. “A? Chị Băng Băng, không phải chị nói muốn tìm người nhặt banh sao? Chị mau xem bên kia kìa, có tên ngốc đã ngồi ở đó một lúc lâu, hay là chúng ta bảo Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ. người này nhặt banh cho chúng ta đi?” Có một nhóm các cô gái đang chơi tennis ở gần đó, bọn họ khoảng mười tám, mười chín tuổi, lớn nhất thì khoảng hai lăm, hai sáu. Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ. Rốt cuộc thì ð loại đại hội như thế này, người có cơ hội xuất đầu nhiều đều là các trường bối. Nhóm vãn bối thì chỉ việc ăn ăn uống uống, chơi bời, muốn làm gì tùy thích! Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ. “Được đấy, vậy dắt anh ta lại đây đi!” Cô gái tên là Băng Băng gác vợt tennis trên vai, cô nàng chỉ vào anh chàng đang ngồi ngây ngốc ở đằng kia rồi nói một cách khí phách… Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

Mở Mắt Thấy Thần Tài

Mở Mắt Thấy Thần Tài

Tác giả: Lạc Xoong

1037 chương | 8,542 lượt xem

Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!

Đăng Nhập

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!