Chương 397: Chương 397

Cập nhật: 1 month ago | ~57 phút đọc
Tốc độ: 1x
Cao độ: 0
Giọng đọc:
0%

Hướng dẫn: Để tìm đọc các bộ truyện hot khác, các bạn lên Google Search gõ tên truyện + truyen88 và chọn kết quả đầu tiên . Xin cảm ơn **********

Chương 397: Say rượu rồi Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu. Con gái đó không phải là người khác, đó chính là Triệu Nhất Phàm . Trần Hạo đã có một thời gian rất dài không gặp được cô ta rồi, sau khi xảy ra chuyện đó xong thì anh Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu. đã nghe nói Triệu Nhất Phàm  đã đến đây rồi, chuyên ngành của cô ấy là ngành truyền thông phát thanh, đương nhiên là cô ấy chọn lựa qua đó để học sẽ thích hợp hơn. Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu. Nhưng không thể ngờ được là đội lễ tân lần này lại có cô ấy! Trần Hạo ngạc nhiên rồi. “Đúng rồi anh ơi, anh có thể giúp tôi dọn dẹp Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu. những thứ ở dưới đất không ạ? Cám ơn anh nhé!” Lúc này có một người con gái khác nói mà không thèm quay đầu lại. ” Ừm Ị” Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu. Vốn dĩ Trần Hạo vào trong đây với thân phận tạp vụ, anh cũng không biết dì Hân đã sắp xếp như thế nào nữa, hai người Thiên Long Địa Hổ thì làm một chức vụ nhà hạ. Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu. Còn Trần Hạo thì sao, chạy thay người khác làm tạp vụ, không lẽ anh chỉ có cái số này thôi sao? Hơ hơ. Nhưng mà cũng không sao cả rồi, Trần Hạo đã quen với việc này rồi. Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu. “Nhất Phàm , lần này ra đây cũng được xem là giải tỏa nỗi buồn rồi. Hài, thật tình đấy chứ, khó khăn lắm mới có thể rời khỏi mảnh đất đau thương – thành phố Kim Lăng đó, vốn dĩ tưởng là đến thành phố này Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu. có thể sở hữu một mảnh trời riêng của mình. Nhưng không thể nào ngờ được lại xảy ra chuyện đó đấy. Hài! Thực ra đó vốn dĩ thuộc về cô ta cả đấy! Nếu như thật sự là như vậy thì chúng ta cũng có thể hít miếng vầng Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu. nổi tiếng rồi!” Người con gái đó vừa tẩy trang vừa nói rằng. Con gái mà, một ngày cũng chỉ có hai công việc đó mà thôi, buổi sáng trang điểm buổi tối tẩy trang. Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu. “Đừng nhắc đến nữa, tuy rằng bên ngoài tôi cứ cứng miệng, nhưng mà Tiểu Hàm cô ta biết mà, trong lòng của tôi thật sự hối hận đấy, không có lúc nào mà tôi không hối hận đấy. Bởi vì từ lúc mới bắt đầu ấn Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu. tượng của tôi về anh khá tốt đấy, dáng người rất thanh tú, rất thành thực, đối xử với người khác cũng rất tốt, chỉ là anh quá nghèo đi. Cho nên sau một khoảng thời gian, tôi cũng không biết làm sao nữa mà lại bắt đầu Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu. ghét anh rồi!” Triệu Nhất Phàm.cũng không tẩy trang, lúc này cô ta đang nằm ở trên bàn trang điểm đó cầm cây bút vẽ chân mày vẽ bậy vẽ bạ. Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu. Nhưng rõ ràng cô ta đang suy tư chuyện gì đó. Nhưng mà Tiểu Hàm, đôi khi cảm giác của con gái chúng ta là kỳ lạ như vậy đấy, cũng không phải là đơn thuần nói là sau khi anh có tiền rồi tôi mới dần dần đổi Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu. tính với anh, nói thế nào nhỉ, nó giống như là khi thấy anh làm ăn ra được một chút gì đó rồi, tôi cũng không biết anh rất giàu, chỉ là biết anh không cần phải chịu nghèo chịu đói giống như trước đó nữa rồi, cho nên tôi Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu. mới từ từ học cách chấp nhận anh rồi làm bạn với anh!” “Mãi cho đến ngày hôm đó, tôi với lại bạn cùng phòng của tôi về đến tòa nhà chuyên ngành của chúng tôi để lên lớp học, anh thì đứng ở trước cầu Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu. thang, tay cầm bó hoa tươi. Cô ta không biết là thực sự lúc đó tôi đã bị anh cảm động rồi đấy, cũng đồng ý anh rồi quen với anh. Tôi nghĩ là có thể có một mối tình đàng hoàng rồi!” Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu. “Nhưng mà cô ta cũng biết mà, anh ta trêu đùa tôi. Hơ hơ, tôi đang suy nghĩ là tại sao tôi muốn bắt đầu một mối tình đàng hoàng mà sao lại khó khăn đến như vậy chứ, lúc đó tôi thật sự rất ác cảm với Trần Hạo , thậm chí Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu. có cả ý định muốn g**t ch*t anh ta, anh ta dám trêu đùa tình cảm của tôi!” Triệu Nhất Phàm  nói được một hồi liền khóc nức lên. Một đứa con gái khác cũng không tẩy trang, cô ấy Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu. chỉ qua vỗ nhẹ vai của Triệu Nhất Phàm : “Thực ra con gái chúng ta luôn là phe rất bất lực đấy, đôi khi cứ như là số trời đã định chúng ta sẽ bị đám con trai bọn họ ăn h**p, đặc biệt là giống như những người con trai có Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu. tiền vậy đấy! Tôi đoán là có thể anh ta đang trả thù cô ta đấy!” “Trả thù tôi chuyện gì? Chỉ trả thù tôi trước đó khinh thường anh ta ư? Đây không phải là tôi đã quen với anh ta rồi sao? Tiểu Hàm, thử hỏi xem đi trên đời Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu. này có người con gái nào không muốn một nửa kia của mình giàu có một chút, dù cho có thể là không quá giàu có, nhưng ít nhất phải hạnh phúc ấm no chứ nhỉ? Dù sao đi chăng nữa chỉ có kinh tế an vững rồi, mối Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu. tình đó mới có cảm giác an toàn. Không phải là tôi hiện thực, mà là tôi cho rằng là như vậy đấy, và tình trạng thực tế cũng là như vậy!” Triệu Nhất Phàm  nói: “Tôi chưa từng hối hận vì tôi Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu. đã từng khinh thường anh ta, bởi vì anh ta của lúc đó không hề có gì đặc biệt cả!” “Hài, nhưng mà Nhất Phàm , tôi không thể không nói với cô ta là hi vọng của cô ta như sắp bị dập tắt cả Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu. rồi. Anh Trần Hạo kia như đã chết ngất ngây với lại Tô Đồng Hân rồi! Hài, chỉ như vậy thôi mà đã bỏ lỡ cơ hội bước vào trong hào môn, cho là ai cũng sẽ không thoải mái rồi!” Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu. Người con gái đó khuyên nhủ. “Nhưng mà tôi vẫn muốn cố gắng thêm chút nữa, không thử thì làm sao biết được có còn cơ hội hay không chứ!” Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu. “Hài, càng nói càng sốt ruột, càng nói càng bực bội. Tiểu Hàm, tôi muốn uống rượu, cô ta uống rượu với tôi đi!” “Được thôi, tôi cũng muốn uống, để ăn mừng Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu. chúng mình sớm cách xa quãng trời thanh xuân chết tiệt đó! À anh trai ơi, anh đi giúp tôi mấy chai rượu vang nhé, cám ơn anh!” Tiểu Hàm nhìn Trần Hạo và nói. Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu. “Ừm!” Trần Hạo không dám nói gì, anh liền gật đầu một cái và bước ra ngoài. Lúc bắt đầu Trần Hạo nghe Triệu Nhất Phàm  kể Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu. cũng cảm thấy rất hứng thú đấy, tưởng là Triệu Nhất Phàm đã bắt đầu một mối tình mới rồi. Nhưng điều khiến cho Trần Hạo ngạc nhiên chính là người mà Triệu Nhất Phàm  nhắc đến chính là anh đấy. Thực ra lúc này trong lòng của Trần Hạo cũng Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu. cảm thấy có chút áy náy với Triệu Nhất Phàm  đấy. Cũng tại vì trước đó anh không nói rõ mọi thứ ra, để mặc cho Triệu Nhất Phàm  hiểu lầm rằng người anh theo đuổi là cô ta. Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu. Kết quả hai người thành một cặp rồi anh mới đi nói sự thật với cô ta ta. Đó đối với cô ta, một cô con gái, đặc biệt là người có lòng tự tôn rất mạnh như Triệu Nhất Phàm  này chính Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu. là một cơn đả kích rất mạnh. Và thực sự là bản thân anh đã xử lý không đúng đắn. Trần Hạo lắc đầu và đi lấy hai chai rượu vang cho bọn họ. Không thể ngờ được là sau khi hai người bắt đầu Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu. uống, Tiểu Hàm lại bảo Trần Hạo đi dọn dẹp hành lý thay bọn họ. Thật sự là có nợ với bọn họ đấy. Cũng may thay là Triệu Nhất Phàm  đang phiền Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu. lòng, cô ta không hề để ý đến anh. Sau khi dọn dẹp xong, hai người đó đã uống xong hai chai rượu vang đó rồi. Triệu Nhất Phàm  bắt đầu say mà cứ cứng đầu Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu. muốn lấy thêm rượu. Trần Hạo không còn cách nào khác và chỉ có thể đi lấy cho bọn họ. Nhưng rất nhanh sau đó Triệu Nhất Phàm  đã uống Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu. hết cả rồi. Ngay khi Trần Hạo chuẩn bị rời đi. “Oel” Triệu Nhất Phàm  cứ như vậy nôn không và sau đó Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu. gục ngã xuống dưới đất. Còn Tiểu Hàm thì đã sớm ở trên giường đến mức không biết trời trăng gì rồi. “Tôi muốn uống rượu, muốn uống rượu!” Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu. Triệu Nhất Phàm  vừa khóc vừa nói rằng. Trần Hạo đi đến bên cửa rồi khựng lại. Trần Hạo nhìn Triệu Nhất Phàm  và có một chút không nhận tâm. Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu. “Nếu như không phải là sự xuất hiện của mình, không biết Triệu Nhất Phàm  sẽ sống một cuộc sống an nhiên vui vẻ đến mức nào nữa?” Nhưng bởi vì một số chuyện, tuy rằng anh không Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu. còn cảm giác với cô ta nữa, nhưng mà khi nhìn thấy được cô ta như vậy, nếu như không giúp cô ta thì Trần  Hạo  lại cảm thấy có chút không nhẫn tâm. Khi đó anh liền đi qua. Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu. “Được rồi, đừng uống nữa, ngày mai cô ta còn phải làm việc nữa, nghỉ ngơi sớm đi!” Sau khi nói xong câu nói đó, Trần Hạo trực tiếp bế Triệu Nhất Phàm  lên thả cô ta lên trên giường. Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu. Trong khi anh chuẩn bị đắp mền cho cô ta ta Cánh tay của Trần Hạo đột nhiên bị Triệu Ngọc Như nắm lấy. “Trần Hạo, là anh sao? Là anh thật sao?” Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu. Triệu Nhất Phàm  rơm rớm nước mắt. “Không phải là tôi, cô ta nhận sai người rồi!” Trần Hạo bẻ ngón tay của cô ta ra. “Cuối cùng anh cũng đã chịu gặp tôi rồi, tôi có rất Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu. nhiều lời muốn giải thích cho anh nghe đấy, anh đừng đi, anh hãy nghe tôi nói xong trước đã!” Cũng không biết Triệu Nhất Phàm  có thể đang tự lầm bẩm hay không. Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu. Lúc này cô ta nắm chặt tay của Trần Hạo. “Tôi biết chúng ta đã không thể nào rồi, tôi làm đủ mọi cách để có thể quên được anh, thậm chí tôi cũng đã thử tìm thêm một người bạn trai mới nữa, bắt đầu Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu. một cuộc tình mới để quên anh đi. Nhưng mà tuy rằng tôi không nói ra, nhưng người tôi mãi nhớ nhung ở trong lòng vẫn là anh, tôi hi vọng anh có thể thay đổi suy nghĩ!” Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu. “Tôi không phải là thể loại con gái như anh suy nghĩ đâu, tôi cũng không tùy tiện đâu. Để về sau còn có cơ hội ở bên anh, đến bây giờ tôi vẫn là tấm thân trong sạch nữa, thật đấy Trần Hạo, anh cho tôi thêm Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu. một cơ hội đi!” Triệu Nhất Phàm  nắm lấy cánh tay của Trần Hạo và nói. Và khi Trần Hạo nghe thấy Triệu Nhất Phàm  vẫn Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu. giữ tấm thân trong sạch đó cho anh, dù cho trong lòng của Trần Hạo không thích Triệu Nhất Phàm  nhưng vẫn có môt chút rung động rồi…

Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

Mở Mắt Thấy Thần Tài

Mở Mắt Thấy Thần Tài

Tác giả: Lạc Xoong

1037 chương | 8,527 lượt xem

Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!

Đăng Nhập

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!