Chương 390: Chương 390

Cập nhật: 1 month ago | ~42 phút đọc
Tốc độ: 1x
Cao độ: 0
Giọng đọc:
0%

Hướng dẫn: Để tìm đọc các bộ truyện hot khác, các bạn lên Google Search gõ tên truyện + truyen88 và chọn kết quả đầu tiên . Xin cảm ơn **********

Chương 390: Nhân vật lớn không đến Anh nợ em một câu yêu thương! “Hiểu Hà, cậu đừng nói vậy.” Vương Văn nói, mặc dù cô cũng cảm thấy ngồi trên xe này rất mất mặt, nhưng ngay cả Trần Hạo còn không sợ thì mình sợ gì. Hầu Hiểu Hà lại không chịu nổi: “Thôi đi, cậu chịu Anh nợ em một câu yêu thương! thì cứ ngồi đi, tớ không mất mặt nổi đâu. Tớ sẽ chờ cậu ngoài hội trường. Còn Trần Hạo nữa, cậu đừng hòng cho qua vụ tông xe này.” Nói xong, Hầu Hiểu Hà vươn tay bắt một chiếc Anh nợ em một câu yêu thương! taxi, vội vàng chạy tới buổi tiệc. “Tớ thấy cậu cũng đừng đi, vừa lúc em gái tớ đã nấu cơm xong rồi, cậu đi cùng tớ về nhà ăn cơm đi, coi như tớ mời cậu.” Trần Hạo nói, dù gì Trần Hạo vẫn có Anh nợ em một câu yêu thương! tình cảm bạn học với Vương Văn. “Không được, tớ vẫn nên đi cùng cậu ấy thì tốt hơn. Cậu ấy mới gặp chuyện, tớ sợ cậu ấy đi một mình sẽ chịu thiệt. Vương Văn vẫn luôn lương thiện. Nhưng Anh nợ em một câu yêu thương! nói thật, nếu ngồi trên xe điện đi đường thì Vương Văn sẽ rất xấu hổ. Mặc dù nhân phẩm của Vương Văn rất tốt, nhưng ai không thích mình được xinh đẹp tươm tất. Anh nợ em một câu yêu thương! Nhưng nếu mình từ chối, Trần Hạo thì có lẽ sẽ làm tổn thương lòng tự trọng của Trần Hạo, cho nên cô hơi khó xử, lại không thể nói thẳng, đành phải nói: “Trần Hạo, cậu đưa tớ ra cổng là được” Anh nợ em một câu yêu thương! “Được rồi. Xe điện này chạy rất nhanh, sẽ đến nơi nhanh thôi.” Trần Hạo nói rồi ngồi lên xe điện, còn bóp còi giục Vương Văn. Vương Văn vén tóc, ở đây có không ít người đang Anh nợ em một câu yêu thương! nhìn, khiến mặt cô đỏ bừng, cuối cùng vẫn ngồi lên xe điện của Trần Hạo. “Đi mau lên, chắcHà Hiểu đã đến nơi rồi” Vương Văn khẽ nói, cúi đầu rất thấp. Anh nợ em một câu yêu thương! Trần Hạo chưa bao giờ cảm thấy lái xe ô tô thì sẽ cao quý hơn xe hai bánh, lập tức lên xe, chạy đến địa điểm. Hội trường là trong khách sạn ở Thục Đô, lúc này trong khách sạn treo đầy vải đỏ và pháo mừng. Từ Anh nợ em một câu yêu thương! ngoài cửa đến bên trong khách sạn còn được trải thảm đỏ, có rất nhiều phú thương và người nổi tiếng tiến đến. Bên chủ sự đều đứng bên ngoài chào đón, chụp ảnh các kiểu, xem ra là muốn tổ chức một nghỉ thức Anh nợ em một câu yêu thương! nho nhỏ ngoài cửa khách sạn trước. “Vương Văn, ở đây đúng không?” Trần Hạo hỏi. Đằng trước là mấy cậu ấm nhà giàu đang hút thuốc, cũng không biết nhường đường cho người Anh nợ em một câu yêu thương! khác, Trần Hạo bấm loa bíp bíp, khiến đám công tử nhà giàu kia đều đưa mắt nhìn qua. Thấy Trần Hạo lái xe điện, còn chỗ một cô gái, đám cậu ấm đều cười nói gì đó. “Được rồi Trần Hạo, cậu để tớ xuống ở đây đi” Anh nợ em một câu yêu thương! Vương Văn xấu hổ đỏ mặt. Lúc này cô đã bắt đầu hối hận kêu Trần Hạo chở mình, nhất là khi bị ánh mắt khác thường của người trẻ tuổi nhìn chăm chú. “Được rồi.” Trần Hạo phanh lại trước cửa khách Anh nợ em một câu yêu thương! sạn. Đúng lúc này, Hầu Hiểu Hà bước ra đón Vương Văn. Thấy Vương Văn thật sự ngồi xe điện của Trần  Hạo , Hầu Hiểu Hà suýt nữa trợn lồi mắt. “Trời đất, Vương Văn, cậu điên rồi hả? Cậu thật sự Anh nợ em một câu yêu thương! kêu cậu ta chờ cậu đến bằng xe điện sao?” Hầu Hiểu Hà đỏ bừng mặt. “Hiểu Hà, cậu đừng nói nữa, Trần Hạo, hay là cậu về trước đi, bữa sau tớ lại mời cậu ăn cơm.” Thấy càng Anh nợ em một câu yêu thương! ngày càng nhiều người nhìn sang bên này, Vương Văn vội nói. “Ù” Trần Hạo gật đầu. “Đoàn xe của tổng giám đốc Lâm đã đến.” Lúc này, bảo vệ ngoài cửa quay vào kêu các phú thương trong sân. Anh nợ em một câu yêu thương! “Mẹ nó, sao lại có xe điện chặn trước cổng? Cậu làm gì vậy hả? Mau cút đi!” Bảo vệ trực tiếp lại đây đẩy Trần Hạo. Hầu Hiểu Hà che mắt, cô ta xấu hổ gần chết. “Có gì nói chuyện đàng hoàng, đẩy tôi làm gì? Đi Anh nợ em một câu yêu thương! thì đi.” Trần Hạo đạp chân ga rời đi. Đoàn xe dừng lại, không ít phú thương trung niên bước xuống xe, theo sau là cậu ấm cô chiêu trong nhà họ, rõ ràng đây mới là khách quý nhất ở nơi này. Mấy Anh nợ em một câu yêu thương! ông tổng xếp hàng chào đón, liên tục nói chuyện với nhau. “Các vị, chào mừng các vị đã nể mặt tôi đến dự bữa tiệc lần này. Có điều đáng tiếc là hôm nay có một nhân vật lớn không đến dự, không thể không nói là Anh nợ em một câu yêu thương! điều tiếc nuối” Mọi người đứng bên thảm đỏ nghe ông tổng chủ sự phát biểu, sau đó bàn tán: “Ai vậy?” “Nhân vật lớn nào? Tổng giám đốc Quách!” Anh nợ em một câu yêu thương! Hầu Hiểu Hà đã dẫn Vương Văn bước vào đại sảnh khác sạn. Nhìn tổng giám đốc Quách trên sân khấu, không hiểu sao cô ta lại kinh hoàng, khẩn trương kéo tay bạn trai Lý Lương: “Anh Lương, ông ấy muốn mời Anh nợ em một câu yêu thương! nhân vật lớn nào vậy?” “Sao anh biết. Em không thấy mọi người đều đang hỏi à?” Thái độ của Lý Lương rất kém, dù gì Hầu Hiểu Hà cũng mới gây ra chuyện lớn, khiến ba anh ta cũng Anh nợ em một câu yêu thương! biết. Hầu Hiểu Hà rất tủi thân. Nói thật, cô ta rất phấn khởi vì được tham dự sự kiện trọng đại này, có thể quen biết rất nhiều người giàu, nhưng đồng thời cô ta cứ cảm thấy hốt hoảng. Chính vì vừa rồi hình như Trần  Anh nợ em một câu yêu thương! Hạo  nhận được một cuộc điện thoại, người gọi điện cho cậu ta cũng là tổng giám đốc Quách. Không biết có phải là cùng một người không. Cô ta ngẫm lại thì cảm thấy điều đó là không có khả năng. Trần Hạo là Anh nợ em một câu yêu thương! ai? Cùng lắm là dựa vào bạn thân mới được làm quen với tổng giám đốc Quách, không có bạn thân, cậu ta là cái đinh gì! Nghĩ vậy, Hầu Hiểu Hà mới yên tâm hơn. “Ha ha, nói tới vị nhân vật này thì có nhiều điều để Anh nợ em một câu yêu thương! nói lắm. Hôm nay có vị khách quý đến từ Kim Lăng, đó là tổng giám đốc Lâm và thiên kim rất thân quen với nhân vật lớn này.” Tổng giám đốc Quách cười nói. Tổng giám đốc Lâm cười ngạo mạn. Thiên kim của tổng Anh nợ em một câu yêu thương! giám đốc Lâm thì sắc mặt khẽ thay đổi, có chút khẩn trương và phấn khởi. “Tổng giám đốc Quách đừng câu giờ nữa, mau nói nhân vật lớn đó là ai đi!” Thấy tổng giám đốc Quách ra Anh nợ em một câu yêu thương! vẻ thần bí, có người cũng bắt đầu tò mò. “Để tôi nhắc nhờ mọi người, mọi người sẽ biết cậu ấy là ai. Cậu ấy chính là người sống ở biệt sự trên mây xa hoa nhất Kim Lăng, người siêu giàu ở kim Lăng, chủ tịch tập đoàn mạnh nhất Kim Lăng” Tổng Anh nợ em một câu yêu thương! giám đốc Quách hào hứng nói. Nghe vậy, mọi người đều ồ lên. “Tôi biết rồi, là cậu Trần  ở Kim Lăng!” “Sao có thể chứ! Cậu Trần  đến Thục Xuyên à?” Anh nợ em một câu yêu thương! “Mặc dù tổng giám đốc Quách rất lợi hại, nhưng lại không có lý do gì mời được cậu Trần  đến đây” Mọi người bàn tán xôn xao. Nhưng rất nhiều phú thương cho rằng tổng giám đốc Quách đang chém gió. Anh nợ em một câu yêu thương! Có khi tổng giám đốc Quách còn không biết phương thức liên lạc của người ta ấy chứ. “Tổng giám đốc Quách nói vậy chẳng qua là muốn mượn nhà họ Lâm để trèo lên cậu Trần , mượn danh Anh nợ em một câu yêu thương! tiếng của cậu Trần  làm chỗ dựa cho mình thôi” Lý Lương lại phân tích. “Nhưng tôi nghe nói tổng giám đốc Quách từng xử lý một vài dự án ở Kim Lăng cho cậu Trần , có khi Anh nợ em một câu yêu thương! nào ông ta thực sự có quan hệ với cậu Trần  không?” Mấy cậu ấm đi đến bên cạnh Lý Lương thảo luận. “Hiểu Hà, Vương Văn, không phải hai em ở Kim Lăng sao? Chắc các em biết rõ về cậu Trần  lắm nhỉ?” Anh nợ em một câu yêu thương! Trước mặt người ngoài, Lý Lương không tiếp tục xụ mặt với Hầu Hiểu Hà. Hầu Hiểu Hà và Vương Văn đều lắc đầu nói: “Bọn em chỉ nghe bạn học nói là cậu ấy rất lợi hại. Người ở Anh nợ em một câu yêu thương! Kim Lăng đều biết cậu Trần , nhưng không ai biết nhiều hơn về cậu ấy” “Vương Văn, không bằng cậu hỏi bạn học cũ đi. Lúc nãy tớ đi vội quá nên làm rơi di động mất rồi.” Anh nợ em một câu yêu thương! Các câu ấm đều có hứng thú trò chuyện, mình là người ở Kim Lăng mà lại không thể trò chuyện về cậu Trần  thì rất xấu hổ. Vương Văn gật đầu, lập tức tìm điện thoại, sau đó Anh nợ em một câu yêu thương! mới cả kinh: “Ấy chết, tớ để quên túi xách trên xe Trần  Hạo  rồi…”

Mở Mắt Thấy Thần Tài

Mở Mắt Thấy Thần Tài

Tác giả: Lạc Xoong

1037 chương | 8,975 lượt xem

Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!

Đăng Nhập

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!