Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 151: Chương
Cập nhật: 4 hours ago
|
~23 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Giáo sư Trần và Đường Lan Lan không nhúc nhích, nét mặt bọn họ cũng rất phức tạp.
Trần Bảo Châu từ từ vứt cung tên xuống mặt đất: "Mẹ... mẹ nói gì thế? Con làm tất cả cũng chỉ để cứu gia đình mình, cứu mọi người! Chẳng lẽ mẹ vẫn không nhìn thấy sao? Con làm bao nhiêu chuyện mới đuổi được đám cầm thú, hiện tại nhà chúng ta mới có thể nói chuyện... mẹ không nhìn thấy sao?" Nước mắt chị ta chảy xuống.
Tôi không biết cảm xúc của người nhà họ Trần lúc này như thế nào, còn tôi vô cùng sợ hãi.
Một người dùng cách thức như vậy để nhận được yêu vả hận của người nhà.
Nhưng nghĩ lại chẳng phải chỉ có kẻ tâm lý b**n th** mới có hình thức tư duy như vậy sao?
Bà Trần luôn điều khiển ngôi nhà này, tiểu thư nhà quan ở goá ép từng thành viên trong gia đình phải sống như mình muốn. So với giáo sư Trần "con trai ngoan" thì Trần Bảo Châu rõ ràng không được yêu thích, bởi vậy chị ta luôn mộc mạc, im lặng, tối tăm phiền muộn, thậm chí so ra còn kém em họ nịnh nọt Đường Lan Lan. Tuy là Đường Lan Lan cũng bị bà Trần không hề do dự hi sinh. Phùng Yên từng nói: Con cái nhà họ Trần đều là cá chậu chim lồng. Còn Trần Bảo Châu có lẽ từng ngày sống bên trong, lại không ngừng bị đả kích… học tập, công tác, sở thích, tình yêu.. không ngừng b**n th**.
"Mày học chuyên ngành là máy móc và hoá học." Bà Trần quát ầm lên, "Bố trí các loại máy móc giết người, hạ độc, trong nhà này cũng chỉ có mày làm được! Hơn nữa còn đã chuẩn bị chu đáo. Kể cả những cái bảo bối dỏm của mày nữa. Mày, mày, mày có phải điên rồi không, việc bọn chúng biết rõ báu vật trong nhà cũng là mày nói cho Trịnh Chí Vĩ đúng không? Tại sao mày phải làm như vậy để trả thù người nhà mình? Có phải vẫn còn hận tao không cho mày ở bên thằng thối tha kia? Mày là đồ lòng lang dạ sói..."
Sắc mặt Trần Bảo Châu thay đổi.
Tôi nghi ngờ chị ta thường xuyên bị mẹ mắng chửi như vậy, cho nên nét mặt chị ta đột nhiên trở nên uất ức, sợ hãi, dường như trở lại với dáng vẻ khúm núm thường ngày. Chị ta nói: "Mẹ... mẹ... Con đã sớm quên anh ta rồi. Mẹ đừng nghĩ lung tung. Con làm sao dám hận mẹ chứ? Chuyện con làm đêm nay rõ ràng là để bảo vệ mọi người... Chắc chắn sẽ có người xấu muốn huỷ hoại cái nhà này, muốn hại mẹ. Mẹ xem đấy bọn chúng thậm chí còn muốn c**ng b** mẹ. Nhưng mẹ xem đi, anh trai hoàn toàn không cứu được mẹ, anh ấy yếu đuối, cả đời này đều như thế, nhưng mẹ lại chả biết. Chị dâu dứt khoát phản bội mẹ. Như Anh xinh xắn nhỏ nhắn cũng không làm gì được. Còn Đường Lan Lan hiện tại hận nhất là mẹ. Mẹ chỉ còn có con thôi. Hiện tại mẹ chỉ có con. Con mới là người đối xử với mẹ tốt nhất trong cái nhà này. Mẹ xem đi, chỉ có con liều mạng bảo vệ mẹ." Nói xong lời cuối cùng, chị ta lại cười, nụ cười ngập tràn hi vọng, hốt hoảng.
Trong phòng yên tĩnh, bà Trần cũng tức giận không nói ra lời. Người nhà họ Trần cũng không có ai nghe tôi, tôi đành dìu cánh tay Ô Ngộ, bắt đầu tập tễnh đi lên tầng hai, tìm kiếm lối ra.
"Mẹ..." Trần Bảo Châu đột nhiên ngẩng đầu, mỉm cười, "Yên tâm, Trịnh Chí Vĩ vô cùng ngu xuẩn. Mẹ tìm cho con đối tượng kết hôn ngu như heo, đến chết cũng không biết bị con hoàn toàn thao túng. Nhưng con biết được tinh tường kế hoạch, trình tự của bọn chúng. Tiếp theo bọn chúng sẽ đốt cái nhà này. Yên tâm, con sẽ cứu mọi người ra ngoài."
"Mày điên rồi..." Bà Trần đột nhiên gào rú lên, tràn ngập tuyệt vọng và oán giận, còn giáo sư Trần cũng lộ ra vẻ mặt chán ghét căm hận.
Nhưng tôi quay đầu nhìn Trần Bảo Châu lại hoàn toàn hiểu được chị ta. Có lẽ trong căn phòng này chỉ có tác giả tâm lý học tội phạm gà mờ tôi có thể hiểu được chị ta.
Tại sao chị ta làm những chuyện này? Trăm phương ngàn kế, vi phạm luân thường chỉ vì một một đêm loé sáng này.
Có lẽ ba mươi năm sống trên đời này chị ta không ngừng tự hỏi:
Mẹ, tại sao mẹ không yêu con?
Tại sao… mỗi ngày, từng ly từng tí khinh thường, tra tấn con?
Không phải mẹ cảm thấy con là đứa vô dụng nhất sao?
Vậy nếu con thay đổi, mẹ sẽ yêu con sao?
Vậy thì đạo diễn một vụ tai nạn đi.
Trong vụ tai nạn này để cho chúng ta chịu hết khổ cực, để cho chúng ta bị giẫm đạp giống như súc vật, để cho con như một vị anh hùng, cưỡi mây đạp gió, cầm theo cung tên, ra tay vì cái nhà này. Tất cả những kẻ xấu kia cho rằng mình kiểm soát hết, nhưng thực ra chỉ là con rối trong tay con. Lúc này mẹ không phải là con rối cuối cùng con thao túng sao? Con g**t ch*t cả đám bọn chúng, cứu các người khỏi bể khổ. Mẹ còn không cảm kích con sao?
Chẳng lẽ con vẫn không thể trở thành niềm kiêu ngạo, trở thành đứa con mẹ yêu nhất sao?
Con đã thoát khỏi tầm kiếm soát của mẹ, cuối cùng sống giống như một con người.
Mây Đen Gặp Trăng Sáng
Tác giả: Đinh Mặc
269 chương | 2,995 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Chương
Chương 2: Chương
Chương 3: Chương
Chương 4: Chương
Chương 5: Chương
Chương 6: Chương
Chương 7: Chương
Chương 8: Chương
Chương 9: Chương
Chương 10: Chương
Chương 11: Chương
Chương 12: Chương
Chương 13: Chương
Chương 14: Chương
Chương 15: Chương
Chương 16: Chương
Chương 17: Chương
Chương 18: Chương
Chương 19: Chương
Chương 20: Chương
Chương 21: Chương
Chương 22: Chương
Chương 23: Chương
Chương 24: Chương
Chương 25: Chương
Chương 26: Chương
Chương 27: Chương
Chương 28: Chương
Chương 29: Chương
Chương 30: Chương
Chương 31: Chương
Chương 32: Chương
Chương 33: Chương
Chương 34: Chương
Chương 35: Chương
Chương 36: Chương
Chương 37: Chương
Chương 38: Chương
Chương 39: Chương
Chương 40: Chương
Chương 41: Chương
Chương 42: Chương
Chương 43: Chương
Chương 44: Chương
Chương 45: Chương
Chương 46: Chương
Chương 47: Chương
Chương 48: Chương
Chương 49: Chương
Chương 50: Chương
Chương 51: Chương
Chương 52: Chương
Chương 53: Chương
Chương 54: Chương
Chương 55: Chương
Chương 56: Chương
Chương 57: Chương
Chương 58: Chương
Chương 59: Chương
Chương 60: Chương
Chương 61: Chương
Chương 62: Chương
Chương 63: Chương
Chương 64: Chương
Chương 65: Chương
Chương 66: Chương
Chương 67: Chương
Chương 68: Chương
Chương 69: Chương
Chương 70: Chương
Chương 71: Chương
Chương 72: Chương
Chương 73: Chương
Chương 74: Chương
Chương 75: Chương
Chương 76: Chương
Chương 77: Chương
Chương 78: Chương
Chương 79: Chương
Chương 80: Chương
Chương 81: Chương
Chương 82: Chương
Chương 83: Chương
Chương 84: Chương
Chương 85: Chương
Chương 86: Chương
Chương 87: Chương
Chương 88: Chương
Chương 89: Chương
Chương 90: Chương
Chương 91: Chương
Chương 92: Chương
Chương 93: Chương
Chương 94: Chương
Chương 95: Chương
Chương 96: Chương
Chương 97: Chương
Chương 98: Chương
Chương 99: Chương
Chương 100: Chương
Chương 101: Chương
Chương 102: Chương
Chương 103: Chương
Chương 104: Chương
Chương 105: Chương
Chương 106: Chương
Chương 107: Chương
Chương 108: Chương
Chương 109: Chương
Chương 110: Chương
Chương 111: Chương
Chương 112: Chương
Chương 113: Chương
Chương 114: Chương
Chương 115: Chương
Chương 116: Chương
Chương 117: Chương
Chương 118: Chương
Chương 119: Chương
Chương 120: Chương
Chương 121: Chương
Chương 122: Chương
Chương 123: Chương
Chương 124: Chương
Chương 125: Chương
Chương 126: Chương
Chương 127: Chương
Chương 128: Chương
Chương 129: Chương
Chương 130: Chương
Chương 131: Chương
Chương 132: Chương
Chương 133: Chương
Chương 134: Chương
Chương 135: Chương
Chương 136: Chương
Chương 137: Chương
Chương 138: Chương
Chương 139: Chương
Chương 140: Chương
Chương 141: Chương
Chương 142: Chương
Chương 143: Chương
Chương 144: Chương
Chương 145: Chương
Chương 146: Chương
Chương 147: Chương
Chương 148: Chương
Chương 149: Chương
Chương 150: Chương
Chương 151: Chương
Chương 152: Chương
Chương 153: Chương
Chương 154: Chương
Chương 155: Chương
Chương 156: Chương
Chương 157: Chương
Chương 158: Chương
Chương 159: Chương
Chương 160: Chương
Chương 161: Chương
Chương 162: Chương
Chương 163: Chương
Chương 164: Chương
Chương 165: Chương
Chương 166: Chương
Chương 167: Chương
Chương 168: Chương
Chương 169: Chương
Chương 170: Chương
Chương 171: Chương
Chương 172: Chương
Chương 173: Chương
Chương 174: Chương
Chương 175: Chương
Chương 176: Chương
Chương 177: Chương
Chương 178: Chương
Chương 179: Chương
Chương 180: Chương
Chương 181: Chương
Chương 182: Chương
Chương 183: Chương
Chương 184: Chương
Chương 185: Chương
Chương 186: Chương
Chương 187: Chương
Chương 188: Chương
Chương 189: Chương
Chương 190: Chương
Chương 191: Chương
Chương 192: Chương
Chương 193: Chương
Chương 194: Chương
Chương 195: Chương
Chương 196: Chương
Chương 197: Chương
Chương 198: Chương
Chương 199: Chương
Chương 200: Chương
Chương 201: Chương
Chương 202: Chương
Chương 203: Chương
Chương 204: Chương
Chương 205: Chương
Chương 206: Chương
Chương 207: Chương
Chương 208: Chương
Chương 209: Chương
Chương 210: Chương
Chương 211: Chương
Chương 212: Chương
Chương 213: Chương
Chương 214: Chương
Chương 215: Chương
Chương 216: Chương
Chương 217: Chương
Chương 218: Chương
Chương 219: Chương
Chương 220: Chương
Chương 221: Chương
Chương 222: Chương
Chương 223: Chương
Chương 224: Chương
Chương 225: Chương
Chương 226: Chương
Chương 227: Chương
Chương 228: Chương
Chương 229: Chương
Chương 230: Chương
Chương 231: (¯`•._) Đàm Giảo (29.1)
Chương 232: (¯`•._) Đàm Giảo (29.2)
Chương 233: (¯`•._) Đàm Giảo (29.3)
Chương 234: (¯`•._) Đàm Giảo (29.4)
Chương 235: (¯`•._) Ô Ngộ (29.1)
Chương 236: (¯`•._) Ô Ngộ (29.2)
Chương 237: (¯`•._) Ô Ngộ (29.3)
Chương 238: Chương
Chương 239: (¯`•._) Đàm Giảo (30.1)
Chương 240: (¯`•._) Đàm Giảo (30.2)
Chương 241: (¯`•._) Đàm Giảo (30.3)
Chương 242: (¯`•._) Đàm Giảo (30.4)
Chương 243: (¯`•._) Đàm Giảo (30.5)
Chương 244: (¯`•._) Ô Ngộ (30.1)
Chương 245: (¯`•._) Ô Ngộ (30.2)
Chương 246: Chương
Chương 247: (¯`•._) Ô Ngộ (30.4)
Chương 248: (¯`•._) Ô Ngộ (30.5)
Chương 249: Chương
Chương 250: Chương
Chương 251: Chương
Chương 252: Chương
Chương 253: (¯`•._) Đàm Giảo (31.5)
Chương 254: (¯`•._) Ô Ngộ (31.1)
Chương 259: Chương
Chương 260: Chương
Chương 264: Chương
Chương 275: Chương
Chương 277: Chương
Chương 278: Chương
Chương 279: Chương
Chương 280: Chương
Chương 285: Chương
Chương 286: Chương
Chương 288: Chương
Chương 292: Chương
Chương 294: Chương
Chương 296: Chương
Chương 297: Chương
Không tìm thấy chương nào phù hợp